Vầng dương khóc

Thứ hai - 12/11/2018 01:36

Vầng dương khóc

Vầng dương vừa khuất chân trời,
Thầy đi để lại nụ cười bao dung.
Cỏ cây, hoa lá khôn cùng,
Ngậm ngùi nhỏ lệ, riêng chung một vùng.

Nước trôi, mây cũng lạnh lùng,
Chim kêu đứt đoạn, tương phùng thê lương.
Ngôi chùa Từ Nhãn thân thương,
Từ đây vắng bóng, thiền đường hắt hiu.

Thầy đi vắng tiếng kinh chiều,
Cảnh xưa còn đó, phòng liêu không người.
Đây bàn, kia ghế hoa tươi,
Mà Người đi mãi, nụ cười cũng theo.

Cửa tùng mấy độ bay vèo,
Trăng xưa chờ chủ, chim kêu não lòng.
Thầy đi giữa chốn sắc không,
Bỏ bờ sanh tử, thong dong nhẹ rồi.

Thầy đi qua cõi luân hồi,
Chốn xưa để lại, chọn nơi Niết bàn.
Thầy đi lệ nhỏ đôi hàng,
Bờ mi ướt đẫm, khăn tang chích đầu.

Niềm hoan hỷ đó, tặng người hữu duyên.
Thầy đi để lại nụ cười,
Ta bà vẫn nhớ áo nâu của Người.
Thầy về bên ấy bao lâu,

Kính dâng giác linh Thầy (HT Thích Nguyên Trực, chùa Từ Nhãn, BRVT)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây